Giới thiệu chung về Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10370-2:2014
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10370-2:2014 (hoàn toàn tương đương với tiêu chuẩn quốc tế ISO 11890-2:2007) quy định phương pháp xác định hàm lượng hợp chất hữu cơ bay hơi (VOC) trong các sản phẩm sơn và vecni bằng phương pháp sắc ký khí. Đây là phương pháp phân tích hiện đại, có độ chính xác cao, giúp kiểm soát hàm lượng chất hữu cơ bay hơi nhằm bảo vệ sức khỏe người tiêu dùng và đáp ứng các tiêu chuẩn về môi trường.
Thông tin thuộc tính văn bản:
- Tên tiêu chuẩn: Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10370-2:2014 (ISO 11890-2:2007) về Sơn và vecni - Xác định hàm lượng hợp chất hữu cơ bay hơi - Phần 2: Phương pháp sắc ký khí.
- Số hiệu văn bản: Chưa có thông tin xác định cụ thể.
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn quốc gia.
- Cơ quan ban hành: Chưa có thông tin xác định cụ thể.
- Ngày ban hành và ngày áp dụng: Chưa có thông tin xác định cụ thể.
- Tình trạng hiệu lực: Chưa có thông tin xác định cụ thể.
Các nội dung kỹ thuật trọng tâm của tiêu chuẩn:
Tiêu chuẩn tập trung hướng dẫn chi tiết về việc thiết lập các thông số vận hành cho hệ thống sắc ký khí nhằm phân tích chính xác hàm lượng VOC. Các nội dung cốt lõi bao gồm:
- Chương trình nhiệt độ lò (Nhiệt độ ban đầu: 100°C): Quy định việc thiết lập nhiệt độ ban đầu của lò cột sắc ký ở mức 100°C. Đây là thông số quan trọng giúp định hình quá trình tách các hợp chất bay hơi trong mẫu sơn và vecni, đảm bảo các chất được phân tách rõ ràng trên sắc ký đồ.
- Chương trình nhiệt độ hệ thống bơm mẫu lạnh: Hướng dẫn kiểm soát nhiệt độ tại bộ phận bơm mẫu lạnh. Việc duy trì chương trình nhiệt độ thích hợp tại hệ thống bơm mẫu giúp ngăn ngừa sự phân hủy nhiệt của các thành phần nhạy cảm trước khi chúng đi vào cột phân tích.
- Các chương trình nhiệt độ lò bổ sung: Tiêu chuẩn thiết lập các bước thay đổi nhiệt độ lò theo chương trình tuyến tính hoặc đa bậc. Việc điều chỉnh này nhằm tối ưu hóa thời gian lưu, nâng cao độ phân giải của các pic sắc ký và đảm bảo khả năng lặp lại của phép đo đối với các nhóm hợp chất hữu cơ bay hơi khác nhau.
Lưu ý: Do các thông tin về số hiệu, cơ quan ban hành, ngày ban hành và ngày áp dụng chưa được cập nhật đầy đủ trong dữ liệu gốc, người sử dụng nên tham khảo thêm danh mục tiêu chuẩn quốc gia hiện hành để đối chiếu khi áp dụng thực tế.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
SƠN VÀ VEC NI - XÁC ĐỊNH HÀM LƯỢNG HỢP CHẤT HỮU CƠ BAY HƠI - PHẦN 2: PHƯƠNG PHÁP SẮC KÝ KHÍ
Paints and varnishes - Determination of volatile organic compound (VOC) content- Part 2: Gas-chromatographic method
Lời nói đầu
TCVN 10370-2:2014 hoàn toàn tương đương ISO 11890-2:2007
TCVN 10370- 2: 2014 do Viện Vật liệu xây dựng - Bộ Xây dựng biên soạn, Bộ Xây dựng đề nghị, Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng thẩm định, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
SƠN VÀ VEC NI - XÁC ĐỊNH HÀM LƯỢNG HỢP CHẤT HỮU CƠ BAY HƠI - PHẦN 2: PHƯƠNG PHÁP SẮC KÝ KHÍ
Paints and varnishes - Determination of volatile organic compound (VOC) content- Part 2: Gas-chromatographic method
Tiêu chuẩn này là một trong các tiêu chuẩn liên quan đến việc lấy mẫu và thử tính chất của sơn, véc ni và những sản phẩm liên quan.
Tiêu chuẩn này quy định phương pháp xác định hàm lượng các hợp chất hữu cơ dễ bay hơi (VOC) trong sơn và véc ni và các nguyên liệu thô có hàm lượng VOC lớn hơn 0,1% và nhỏ hơn 15% khối lượng. Khi hàm lượng VOC lớn hơn 15% phần khối lượng, sử dụng phương pháp đơn giản hơn theo TCVN 10370-1:2014 (ISO 11890-1:2007).
Phương pháp này giả định các hợp chất bay hơi là nước hoặc chất hữu cơ. Tuy nhiên, hỗn hợp chất vô cơ bay hơi khác có thể có mặt và khi đó cần phải định lượng bằng một phương pháp phù hợp khác và điều này cho phép trong tính toán.
Các tài liệu viện dẫn sau là cần thiết cho việc áp dụng tiêu chuẩn. Đối với các tài liệu viện dẫn ghi năm công bố thì áp dụng bản được nêu. Đối với các tài liệu viện dẫn không ghi năm công bố thì áp dụng phiên bản mới nhất, bao gồm cả các sửa đổi, bổ sung (nếu có).
TCVN 2090:2007 (ISO 15528:2000), Sơn, vecni và nguyên liệu cho sơn và vecni - Lấy mẫu;
TCVN 2309:2009 (ISO 760). Xác định hàm lượng nước- Phương pháp Karl Fisher (phương pháp chung);
TCVN 5669:2007 (ISO 1513:1992), Sơn và véc ni- Kiểm tra và chuẩn bị mẫu thử;
ISO 2811-1, Paint and varnishes - Determination of density -Parl 1: Pyknometer method(Sơn và véc ni- Xác định khối lượng riêng - Phần 1: phương pháp phù kế);
ISO 2811-2, Paint and varnishes - Determination of density - Part 2: Immersed body (plummet) method(Sơn và véc ni- Xác định khối lượng riêng - Phần 2: Phương pháp cân);
ISO 2811-3, Paint and varnishes - Determination of density- Part 3: Oscillation method(Sơn và véc ni- Xác định khối lượng riêng - Phần 3: Phương pháp dao động);
ISO 2811-4, Paint and varnishes - Determination of density- Part 4: Pressure cup method(Sơn và véc ni- Xác định khối lượng riêng - Phần 4: Phương pháp cốc áp lực);
Trong tiêu chuẩn này sử dụng các thuật ngữ và định nghĩa sau:
3.1. Hợp chất hữu cơ dễ bay hơi (VOC) (Volatile organic compound)
Những chất hữu cơ ở dạng rắn và/hoặc lỏng có thể bay hơi một cách tự nhiên khi tiếp xúc với áp suất khí quyển tại nhiệt độ thường.
CHÚ THÍCH 1: Khi sử dụng thuật ngữ VOC trong lĩnh vực vật liệu phủ, được hiểu là hàm lượng chất hữu cơ để bay hơi (hàm lượng VOC).
CHÚ THÍCH 2: Theo luật Mỹ (US), thuật ngữ VOC chỉ quy định đối với những hợp chất có hoạt tính quang hóa trong không khí (xem ASTM D 3960). Những hợp chất khác được xem là những hợp chất ngoại trừ.
[ISO 4618:2006]
CHÚ THÍCH 3: Theo luật châu Âu (EU) chỉ thị 2004/42/EC, thuật ngữ VOC là những hợp chất hữu cơ
Để xem đầy đủ nội dung và sử dụng toàn bộ tiện ích của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
Nếu bạn đã là thành viên, hãy bấm:
- 1Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 9762:2013 (ISO 3248:1998) về Sơn và vecni – Xác định ảnh hưởng của nhiệt
- 2Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 2092:2008 về Sơn và vecni - Xác định thời gian chảy bằng phễu chảy
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 2099:2007 về Sơn và vecni - Phép thử uốn (trục hình trụ)
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10415:2014 (ISO 759:1981) về Chất lỏng hữu cơ dễ bay hơi sử dụng trong công nghiệp - Xác định cặn khô sau khi bay hơi trong bồn cách thủy - Phương pháp chung
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11416:2016 về Sơn nhựa fluor cho kết cấu thép
- 1Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 6910-1:2001 (ISO 5725-1 : 1994) về Độ chính xác (độ đúng và độ chụm) của phương pháp đo và kết quả đo - Phần 1: Nguyên tắc và định nghĩa chung do Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường ban hành
- 2Tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 6910-2:2001 (ISO 5725-2 : 1994) về Độ chính xác (độ đúng và độ chụm) của phương pháp đo và kết quả đo - Phần 2: Phương pháp cơ bản xác định độ lặp lại và độ tái lập của phương pháp đo tiêu chuẩn do Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường ban hành
- 3Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 9762:2013 (ISO 3248:1998) về Sơn và vecni – Xác định ảnh hưởng của nhiệt
- 4Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 2092:2008 về Sơn và vecni - Xác định thời gian chảy bằng phễu chảy
- 5Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 2099:2007 về Sơn và vecni - Phép thử uốn (trục hình trụ)
- 6Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 5669:2007 (ISO 1513:1992) về Sơn và vecni - Kiểm tra và chuẩn bị mẫu thử
- 7Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 2309:2009 (ISO 760 : 1978) về Xác định hàm lượng nước - Phương pháp Karl Fischer (Phương pháp chung)
- 8Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 2090:2007 (ISO 15528 : 2000) về Sơn, vecni và nguyên liệu cho sơn và vecni - Lấy mẫu
- 9Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10415:2014 (ISO 759:1981) về Chất lỏng hữu cơ dễ bay hơi sử dụng trong công nghiệp - Xác định cặn khô sau khi bay hơi trong bồn cách thủy - Phương pháp chung
- 10Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 11416:2016 về Sơn nhựa fluor cho kết cấu thép
Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 10370-2:2014 (ISO 11890-2:2007) về Sơn và vecni - Xác định hàm lượng hợp chất hữu cơ bay hơi - Phần 2: Phương pháp sắc ký khí
- Số hiệu: TCVN10370-2:2014
- Loại văn bản: Tiêu chuẩn Việt Nam
- Ngày ban hành: 01/01/2014
- Nơi ban hành: ***
- Người ký: ***
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Đang cập nhật
- Ngày hiệu lực: 14/09/2026
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
